Chử Hữu Dẻo kính dâng lời cảm tạ Quốc Mẫu và Tiên Thánh

Hải Dương 23h10' ngày 28/12/2014 âm lịch.

Con kính lạy Đấng Tối Cao Bậc Vô Thượng Toàn Năng Toàn Thiện Toàn Mĩ Toàn Chân Hoàng Thiên Quốc Mẫu Ngọc Cung Nương Dung Liễu Hạnh Công Chúa.

Con kính lạy Công Đồng Đình Thần Tam Tứ Phủ cùng Chư Vị Tiên Thánh.

"Đời là bể khổ nguy nan,
Mẹ là bến đỗ bình an con về".

Lạy Mẹ cho con xin phép lấy hai câu thơ trong sách ra để phân tích. Dù chỉ hai câu thơ thôi nhưng ý nghĩa thật là bao la rộng lớn.

Rộng lớn là vì sao? Là vì cuộc đời này nhiều khó khăn cạm bẫy , vất vả trông gai, người người nhà nhà có mặt trên thế gian này luôn phải hứng chịu hàng phú, hàng giờ, hàng ngày, hàng tháng, hàng năm thậm chí cả cuộc đời.

Là một con người thì luôn phải đối mặt "biển khổ", nhưng chỉ một từ thôi đó là "Mẹ", biển khổ rộng lớn biết chừng nào mà lòng Mẹ vẫn chứa đựng hết. Thế mới biết lòng mẹ rộng lớn thế nào?

Một khi chúng con đặc biệt là bản thân con được duyên phúc biết đến Mẹ thì đó như 1 bến đỗ, một bến bờ bình an và hạnh phúc. Thật buồn vì những ai đã biết "Mẹ là bến đỗ bình an" rồi nhưng đâu biết trân trọng nâng niu.

Nhiều khi ta cứ đổ lỗi cho hoàn cảnh, xã hội con người tác động vào nhưng lí lẽ đó hoàn toàn sai lệch, chỉ vì sự ganh ghen ích kỉ tức thời của bản thân của con người và con người với nhau, vì những ham muốn tầm thường của bản thân đã xoá nhoà đi những ân đức đó.

Câu trả lời của những câu hỏi "ân đức là gì?" "của ai?" "từ đâu đến?" "hay là do phúc mình phải được hưởng?" phụ thuộc vào vấn đề người trả lời là ai? hiểu đến đâu? Lúc đó câu trả lời mới sáng suốt được.

Lạy Mẹ - Chúa tể của con! Với bản thân, từ lúc học tập Giáo lý của Mẹ dạy, từ chiêm nghiệm những gì Người dạy, với thời gian chiêm nghiệm đó, con nhận ra rằng đó chính là thước đo, sự kiểm nghiệm những ân đức vô bờ bến của Mẹ dành cho con. Ân đức ấy có thể nói là bao la rộng lớn nhường nào mà con chỉ biết đem hình ảnh vũ trụ mênh mông kia mà so sánh.

Con cũng tự hiểu rằng ân đức của Mẹ ban pháp cho ta theo cách của Mẹ, mà quả thực bằng cách của Mẹ mới là sự tốt đẹp nhất với con. Mẹ không cho chúng ta thấy ngay điều đó để rồi chúng ta tự mãn, Mẹ lựa chọn bằng cách len lỏi ân đức ấy vào từng ngõ nhỏ của sự sống chúng ta, mà đôi khi con cũng không thể nhìn thấy.

Mỗi người khác nhau đi kèm với nghiệp duyên khác nhau thì ân đức và tình thương của Mẹ đến với chúng con theo theo nhiều cách khác nhau, cũng có lúc Mẹ thử chúng con xem lòng kiên trì của chúng con thế nào, thứ chúng con cầu xin Mẹ có công chính hay không? Mẹ không tiếc gì chúng con, chỉ có điều Mẹ cho chúng con hưởng ân đức của Mẹ lúc nào là hợp lí. Sự cứu độ, ân đức của Mẹ cũng cần phải qua lao động làm việc và dần dần thời gian sẽ cho ta thấy những ân đức đó.

Lạy Mẹ! Có một sự thật là có thể không riêng gì con rằng: "Mẹ thương tất thảy các con, không ai là Mẹ không thương, không ai là Mẹ không cứu độ"

Kính lạy Mẹ! Vậy là con lại chuẩn bị được hưởng ân đức của Mẹ là đón giao thừa lần thứ tư tại Đại Hùng Bảo Toà.

Kể ra cũng nhanh thật, trong mấy năm qua từ ngày con được về cửa Mẹ con đã được hưởng ân đức của Người dành cho con và gia đình con . Kể ra thì nhiều lắm, nhiều lắm!

Với con ân đức ấy không hẳn là những gì mong muốn mà được ngay, nhưng đúng như con chiêm nghiệm không phải những gì mình cầu xin cũng được thành hiện thực ngay mà phải qua thời gian thử thách.

Mặc dù trong công việc, trong cuộc sống, con và gia đình gặp rất nhiều khó khăn nhưng khi nhìn lại đến sự việc đã qua con mới thấy được những ân đức đã đan xen vào cuộc sống của con và gia đình tự lúc nào không biết.

Như thời gian này, những ngày cuối năm Giáp Ngọ, khi bình tâm nhìn lại con mới thấy mình được Mẹ cùng Chư Vị Tiên Thánh thương xót mình như thế nào. Một năm qua, bao nhiêu sóng gió, thăng trầm, khó khăn, vất vả, có lúc mất hết những thành quả lao động mình làm ra, bệnh tật ốm đau liên miên, công việc trì trệ, nhưng giờ nhìn lại thời gian mà mình đã trải qua mới thấy được mình vượt qua như thế nào.

Con nghĩ rằng đó là Mẹ, Người đã tạo ra như vậy để thử thách chúng con, dạy cho chúng con biết bơi như thế nào để có thể về với bến bờ hạnh phúc bên Mẹ. Mẹ dạy cho chúng con biết hành động, biết tư duy và biết chịu trách nhiệm, để rồi Mẹ là người nâng đỡ chúng con. Mẹ không chỉ là người Mẹ chỉ biết yêu thương mà Người còn là đấng có trách nhiệm toàn vẹn.

Mẹ chính là "Mẹ là bến đỗ bình an con về". Không trải qua những khó khăn ở đời đó thì con đâu biết rằng Mẹ đã dành ân đức cho con như thế nào.

Một sự việc có ý nghĩa nữa đối với con trong năm vừa quà là Mẹ đã cho con vào Nam Thiên Bảo Toà. Đây là lần đầu tiên trong đời con được đặt chân vào bầu trời Miền Nam, càng hạnh phúc hơn nữa là những ngày ngắn ngủi ở toà Nam Thiên được sống và chiêm nghiệm những gì giản đơn nhất cùng Mẹ.

Mẹ có con nhớ không ? Hai Mẹ con ta với tất cả thầy cô, đạo hữu cùng lát nhiều hàng gạch sân toà Nam Thiên. Lúc ấy trời thì nắng người thì mệt, lưng lại đau, nhưng con thật tự hào, tự hào ở chỗ, Mẹ là Đấng Tối Cao còn con là một kẻ thường dân, mà con được làm việc gần bên Mẹ thấy được Mẹ cũng làm việc như con, được thấy Mẹ dù nắng nôi mẹ cũng lao động. Đấy cũng là ân đức mà Mẹ muốn con cùng mọi người học tập theo.

 

Quay trở lại cuộc sống thường nhật của gia đình, làm ăn vất vả, bệnh tật ốm đau cũng nhiều lúc lâm ly bi đát lắm. Trạng thái đau khổ, tuyệt vọng trước những khó khăn là điều dễ hiểu của tâm lý con người. Con cũng như vậy nhưng bây giờ gia đình con cũng đã cùng nhau vượt qua. Vợ con thì bệnh tim ai ở nhà cũng nghĩ là nặng là tốn tiền mà quả thực đúng như vậy, nhưng khi đi chữa bệnh về nghĩ lại mới thấy sao nhẹ nhàng đến vậy? Chắc chỉ có vợ chồng con mới thấu hiểu. Mẹ cùng chư vị thánh thần đã gia hộ cho chúng con vượt qua. Hai con của con đều ngoan ngoãn khoẻ mạnh học hành giỏi giang nghe lời bố mẹ. Còn bản thân con mới 2 ngày trước con bị đau lưng quá có lúc con nghĩ tiêu cực rằng qua Tết mà vẫn như vậy thì có sống cũng không bằng chết. Nhưng con vẫn đi tiêm châm cứu, một mặt con cầu nguyện xin Mẹ cùng chư vị Tiên thánh gia hộ cho con để con bớt đau đớn. Và hôm nay cũng đỡ được năm phần rồi ạ.

 

Con sám hối Mẹ! Mấy hôm đau lưng con chỉ thắp hương không thay được nước trong chén, không khấn vái Mẹ lâu được, đôi lúc còn phải nhờ vợ thắp hương thay cho mình.

 

Còn lam ăn kinh tế một năm qua rất nhiều khó khăn, long đong, lận đận. Nhưng giờ đây nhìn lại tuy không như mình mong muốn, song cũng tự động viên với bản thân và gia đình như vậy cũng được rồi. Vì lí do rất đơn giản ân đức cả Mẹ toả sáng từ từ, từng phần một, và cũng tuỳ theo phúc đức chúng con tu hành đến đâu.

 

Ở đời không phải cái gì Mẹ cũng cho ta hài lòng, được cái nọ thi phải hỏng cái kia. Như vậy Mẹ đã gia hộ cho con vượt qua được bệnh tật ốm đau, cái đó cần thiết, và thiết thực hơn. Đó là những ví dụ lớn mà ân đức của Người đã dành cho gia đình chúng con.


Lạy Mẹ! Đêm đã khuya con xin phép dừng bút. Con chúc mẹ sang năm mới mạnh khoẻ, truyền hành Thánh đạo được viên mãn, công tác tốt. Chúc Đạo của Mẹ chiếu rạng khắp muôn nơi, thu được những thắng lợi to lớn. Để các con ở đời được hưởng ân đức của Mẹ và có thêm nhiều "bến đỗ bình an"!


Năm cũ sắp qua năm mới đang đến, con cầu nguyện Mẹ cùng chư vị Tiên Thánh trong Cong đồng đình thần Tam Tứ phủ gia hộ, độ trì cho gia đình con nói chung và bản thân con nói riêng được bách bệnh tiêu tán vạn bệnh tiêu trừ, tứ thời vô hạn ách, bát tiết hữu trinh trường, gia môn hưng vượng, nhân vật bình an, phúc lộc thọ trường, gia đình hạnh phúc. Và điều sâu xa hơn cả là con được hưởng những ân đức mà Mẹ và chư Vị Tiên Thánh đã ban phát cho gia đình con, bản thân con .

Con lạy Mẹ! Nếu con có gì sai mong Mẹ đánh chữ đại xá cho con .

0 h 45 phút ngày 29/12/2014 âm lịch giáp ngọ niên.
Con của Mẹ :
Chử Hữu Dẻo.

 




  Các Tin khác